Trang chủ » Đã bao nhiêu lần bạn chán lập trình?
Chuyện bên lề

Đã bao nhiêu lần bạn chán lập trình?

Câu hỏi này bản thân mình tự hỏi không biết bao nhiêu lần. Và đến tận bây giờ, đôi lúc vẫn còn rất nhiều phiền muộn khiến việc lập trình trở nên nhàm chán. Vậy đã bao nhiêu lần bạn chán lập trình? 

mountain-top

 

Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, vô tình mình được tiếp xúc với Pascal – lúc bấy giờ là ngôn ngữ lập trình cho THCS & THPT.

Cảm giác ban đầu về nó như thế nào các bạn muốn biết không?

Thật là tệ hại! Đúng vậy, hồi đó mình cực kì ghét học Tin học, đơn giản vì “nhìn nó là phát bực” (haha). Viết code, gõ từng đoạn văn bản mà thậm chí bản thân đôi lúc còn không hiểu đang viết cái quái gì nữa. Vậy mà lúc ấy cũng qua được môn thần thánh này 😀

Nếu mọi chuyện không tình cờ xảy ra, có lẽ đến bây giờ mình cũng không có duyên với cái ngành này, và việc lập trình với mình có lẽ là điều quá xa vời rồi.

Đội tuyển trường mình rất hiếm người theo Tin học, lý do thì như ở trên mình đã nói 😀 Nhưng vì một số “lý do bất đắc dĩ”, mình lại gia nhập đội tuyển Tin học của trường. Cảm giác lúc ấy thật là quát đờ heo vì mình đâu có biết gì đâu, điểm trong lớp cũng tàm tạm do siêng năng copy (hehe). Thế mà khi bước vào lớp học đó, mọi chuyện đã khác hẳn. Được thầy tận tay chỉ từng dòng code và tự code lại, cảm giác lúc ấy phải nói như … thằng nghiện.

Đúng vậy, cảm giác mà khi chạy thành công 1 chương trình nào đó do chính tay mình làm rất là “đã”. Khi màn hình console vừa mở lên, nhập vào và xuất ra kết quả thành công, cảm giác như mình đã làm 1 điều thật “vĩ đại”.

hope
Có bao giờ bạn đã có cảm giác này?

Quyết tâm lên đại học Khoa học tự nhiên – ngành Công nghệ thông tin. Mình tiếp tục con đường lập trình bản thân đã đặt ra trong suốt quãng thời gian còn mài đũng quần ghế nhà trường. Ngay từ khi vào trường, mình rất chăm chỉ đi học đều đặn, đặc biệt là những môn chuyên ngành. Bản thân mình thấy con đường tương lai thật rộng mở, và mình đang bước đi trên đấy – thật vui vẻ.

Nhưng con đường nào rải đầy hoa hồng. Vài tuần sau, số lần đi học thưa thớt dần. Thậm chí những môn chuyên ngành ngày nào còn rất siêng năng đi học, bây giờ thì “thôi nghỉ”. Việc code với mình thật nhàm chán, vì chỉ có bài tập và bài tập. Cái gì làm nhiều quá đâm ra chán, code cũng tương tự. Bạn có bao giờ giành nguyên đêm để debug lại đống code hổ lốn mà mình vừa viết, và thậm chí vài tuần sau nhìn lại có thể mình còn không hiểu đang viết cái quái gì nữa? Bạn có bao giờ “bí” và phải nhờ vả bạn bè, xin source code để kịp deadline?

Bản thân mình cũng đã từng chán nản nhiều lần, thậm chí còn có ý định bỏ cuộc để thi lại vào trường Đại học Sư phạm TPHCM (thích làm thầy :D). Nhưng ngay bây giờ, mình vẫn đang học lập trình và sẽ yêu thích ngành này. Vì sao vậy?

Mình có lượm lặt 1 câu này ở trên mạng, và mình rất thích nó:

Khi bạn sắp bỏ cuộc, hãy nhớ tới lý do khiến bạn bắt đầu.

Bạn có còn nhớ lý do nào khiến bạn chọn ngành này? Đã đi một quãng đường rất xa rồi, vậy tại sao bạn lại chùn bước khi chỉ vừa đụng vài “hòn đá” cản đường? Khi vừa đọc câu quote trên, mình mở lap và bắt đầu lại từ đầu. Sẽ có những lỗi quái gở đóng vai trò những “hòn đá”, nhưng lập trình mà không lỗi thì không phải là lập trình! (hơi ngớ ngẩn :P). Và bạn biết không, cảm giác khi vừa gỡ lỗi xong phải nói…

RẤT LÀ ĐÃ!

smile-thanhcong
Đã bao giờ bạn thấy vui vì những thành quả mình làm ra?

Trước đây, hằng ngày chỉ lên mạng và tốn thời gian vô ích vào games, facebook, youtube,… Cho đến khi mình nhận ra, quỹ thời gian của mình là KHÔNG ĐỦ. Việc học lập trình cũng giống như những môn học khác, cần có sự siêng năng tìm hiểu. Không một kẻ lười nhác nào có thể tự viết hoàn chỉnh một ứng dụng cả! Thiên tài cũng vậy. Chỉ khi nào bạn đặt tay vào bàn phím code, loay hoay gỡ lỗi, thì khi đấy bạn mới có cảm giác thích thú này.

Nhưng như vậy cũng không đủ! Theo mình, mỗi lập trình viên nên có ít nhất 1 project riêng, hay còn gọi là pet project. Chỉ khi bạn biến những đống lý thuyết bùi nhùi mà trên trường + sách vở thành những ứng dụng thực tiễn, thì khi đấy bạn mới thật sự là 1 lập trình viên. Khi bạn bắt tay vào làm pet project, bạn mới có thể đụng tới những tầng kiến thức mới đang chờ chực khám phá, và nhờ đó nâng cao khả năng tìm tòi, sáng tạo của bạn thân. Có thể là những ứng dụng đơn giản như máy tính bỏ túi, hay những ứng dụng cao siêu hơn như Photoshop chẳng hạn, cũng có thể là 1 tựa game nào đấy. Đôi khi trong quá trình, sẽ có những khó khăn đóng vai trò là những “hòn đá”, như phần này mình chưa học, hay phần này sao lại có lỗi,… vô vàn những “hòn đá” giăng ngang con đường. Nhưng bạn đừng bỏ cuộc, hãy gỡ lỗi 1 cách từ từ. Nếu gặp những vấn đề chưa biết, đã có google thần chưởng (Thời đại này anh Google thông minh lắm :v). Và một khi pet project của mình được Run, như thế nào nhỉ? Có lẽ các bạn nên tự bắt tay vào làm, rồi cảm giác ấy sẽ xuất hiện… 🙂

Và đạt được mục tiêu mà mình đã ấp ủ...
Và đạt được mục tiêu mà mình đã ấp ủ…

Với việc học lập trình, mình sẽ viết 1 bài viết riêng về chủ đề này trong dịp khác. Còn lúc này, mình muốn nhắn nhủ tới những ai đang học lập trình mà muốn từ bỏ, hoặc đang chán chường.

Chúng ta chỉ thật sự thất bại khi chúng ta bỏ cuộc.

Vậy, đã bao giờ bạn nhớ tới lý do khiến bạn bắt đầu code chưa?

About the author

Võ Hoài Sơn

Tính tình bất định
Chọc vào là bịnh
Rất yêu lập trình
Luôn code hết mình
Mình hiện đang là sinh viên của trường ĐH Khoa học tự nhiên TPHCM. Bản thân rất thích code, kiêm luôn cả mần thơ nên thường hơi hâm hâm dở dở. Ngoài ra chém gió, chém chuối, chém trái cây các kiểu cũng là sở trường của mình. Rất mong được làm quen với các bạn :D

Add Comment